Người xưa giảng: “Quân tử bất cẩu cầu, cầu tất hữu nghĩa”. Ý là: Quân tử không truy cầu tùy tiện; cầu điều gì cũng đều là làm theo việc nghĩa. Nghĩa chính là điểm phân biệt lớn nhất giữa quân tử và tiểu nhân.
Đức không xứng với vị thì tất nguy hiểm, ngựa quý cũng cần người có đức
Một phần bức tranh trích từ “Kinh bản thông tục diễn nghĩa án giám tam quốc chí truyện.” (Ảnh: Tài sản công)
Trong “Tam quốc diễn nghĩa” hàm chứa rất nhiều thiên cơ của cổ nhân, chỉ là đôi khi chúng ta xem nhẹ những điều ấy và cho rằng chúng là mê tín. Con ngựa của Lưu Bị tên là “Đích Lư”, ai cũng cho rằng nó là con ngựa hại chủ, mang điềm xui xẻo. Nhưng sự thật nó giống như một con long mã, có thể bay lên không trung. Vào thời khắc then chốt nó đã cứu tính mệnh của Lưu Bị.
Câu chuyện thành tín của cổ nhân
Khổng Tử khi bàn về đạo đối đãi với người và tu dưỡng cá nhân đã nhiều lần nhắc về chữ “Tín”. (Ảnh: Tài sản công)
Nền văn hóa của dân tộc Trung Hoa là nền văn hóa Thần truyền, bắt nguồn từ lịch sử lâu đời xa xưa. Cổ nhân luôn xem trọng việc tu dưỡng đạo đức, lấy thành tín làm nội dung cơ bản nhất của việc tu dưỡng đạo đức, cũng là quy phạm đạo đức cơ bản nhất của việc tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.

